Nguồn gốc của Bachata nằm ở các vùng nông thôn của Cộng hòa Dominica vào những năm 1960. Sau khi chế độ độc tài Trujillo kết thúc, một hình thức biểu đạt âm nhạc mới đã phát triển, vốn ban đầu bị kỳ thị nặng nề. Thuật ngữ Bachata ban đầu dùng để chỉ một bữa tiệc sân sau ồn ào, không chính thức và đã bị giới thượng lưu thành thị sử dụng với ý nghĩa coi thường trong một thời gian dài. Âm nhạc này bị coi là thô tục, là biểu hiện của tầng lớp lao động và những người di cư nông thôn trong các khu ổ chuột ở Santo Domingo.
Giai đoạn đầu này đã định hình sâu sắc lịch sử của Bachata. Lời bài hát nói về nỗi đau lòng, sự nghèo đói, sự phản bội và nỗi u sầu, đó là lý do tại sao âm nhạc này còn được gọi là Amargue, hay âm nhạc của sự cay đắng. Nhạc cụ rất đơn giản, thường được thống trị bởi guitar acoustic, maracas và bongó. Mãi đến những năm 1980 và 1990, một phần nhờ vào thành công quốc tế của nhạc sĩ Juan Luis Guerra, phong cách này mới đạt được sự công nhận của xã hội và phát triển từ những bài hát quán rượu bị xa lánh thành một di sản văn hóa quốc gia đầy tự hào.