Cách Tala và các âm tiết tạo nên cấu trúc cho điệu nhảy
Âm nhạc múa cổ điển Ấn Độ khác biệt cơ bản so với các truyền thống âm nhạc phương Tây nhờ khái niệm độc đáo về thời gian và nhịp điệu. Trong khi phương Tây thường ưu tiên các nhịp điệu đều đặn như nhịp 4/4, thì âm nhạc Ấn Độ lại dựa trên hệ thống Tala. Tala là một mô hình nhịp điệu tuần hoàn, bao gồm một số lượng phách nhất định và lặp lại vô tận. Đối với phong cách múa Bharatanatyam của Nam Ấn, truyền thống âm nhạc Carnatic đóng vai trò chủ đạo. Ở đây, nhịp điệu không chỉ được tạo ra bởi các loại trống như Mridangam mà còn được định hình đáng kể bởi Sollukattu. Đây là những âm tiết được phát âm, mang lại tiếng nói nhịp điệu cho các bước nhảy.
Ngược lại, trong điệu múa Kathak của Bắc Ấn, truyền thống âm nhạc Hindustani lại chiếm ưu thế. Tại đây, các âm tiết nhịp điệu được gọi là Bol. Chúng mô phỏng âm thanh của trống đôi Tabla hoặc Pakhawaj. Bất cứ ai muốn hiểu loại âm nhạc này đều phải học cách không coi nhịp điệu là một chiếc máy đập nhịp cứng nhắc, mà là một thực thể uyển chuyển và đầy sức sống. Âm nhạc và điệu nhảy hòa quyện chặt chẽ đến mức các nhạc công trên sân khấu phản ứng trực tiếp với từng bước chân của vũ công.



