Nguồn gốc của Breaking nằm ở New York vào những năm 1970, chính xác hơn là ở Bronx. Trong thời kỳ căng thẳng xã hội và sự cạnh tranh giữa các băng nhóm, một nền văn hóa mới đã ra đời, ngày nay được biết đến trên toàn thế giới với cái tên Hip-Hop. Các DJ như Kool Herc bắt đầu chơi các đoạn nhạc cụ nhịp điệu từ các đĩa nhạc Funk và Soul, được gọi là các đoạn break, trong một vòng lặp liên tục. Những nhịp điệu kéo dài này đã thu hút các vũ công lên sàn nhảy, nơi họ đối đầu nhau theo vòng tròn trên nền nhạc này. Thuật ngữ chính xác B-Boying và B-Girling cũng bắt nguồn từ thời kỳ này, trong đó chữ "B" đơn giản là viết tắt của Break-Boy hoặc Break-Girl.
Những gì bắt đầu như một cuộc biểu tình sáng tạo trên đường phố và là lối thoát cho giới trẻ đã nhanh chóng phát triển thành một loại hình nghệ thuật toàn cầu. Qua nhiều thập kỷ, các động tác ngày càng trở nên chuyên nghiệp hơn và các thế hệ mới đã mang đến những màn trình diễn nhào lộn đỉnh cao. Ngày nay, điệu nhảy này đã từ lâu rời khỏi các sân sau để tiến vào những hội trường lớn. Việc được công nhận là môn thể thao khiêu vũ B-Girl và bộ môn B-Boy tại Thế vận hội cho thấy sự kết hợp giữa tính thể thao, khả năng phối hợp và kỷ luật ẩn sau những động tác tưởng chừng như dễ dàng.